Lương Lưu Biên | “Bầy Cô Đơn”

Lương Lưu Biên, “Đợi” (Waiting), 2018. Chất liệu tổng hợp trên vải, 150 cm x 150 cm

“Từ những không gian trầm mặc riêng tư, từ những cơ thể độc lập gào thét trong cô đơn tôi tiến tới những bố cục đông người hơn, có tính bầy đàn, cộng đồng con người, xã hội. Tiếp tục đọc

ICiệt | Vajra (trích tiểu thuyết Một Người Xứ An Nam, chương 1)

Đây là tiểu thuyết ngắn, ngắn mọi thứ: Độ dài, ngắn, trên dưới 60.000 chữ; thời gian viết, ngắn, chừng mười lăm mười sáu ngày; lên ý tưởng và tạo cấu trúc, ngắn, chỉ một đêm trước khi đến Hội An tôi mới bắt đầu có ý tưởng về tiểu thuyết.

Vậy mà nó dài: Thời gian, nó kéo dài từ thời Lý kéo đến thế kỷ 17, và đâu đó, còn là không gian của hiện đại, mà biết đâu chừng thời gian trong đó còn kéo dài vô tận của kiếp người; bối cảnh, tuy chỉ xoay quanh một buổi tối đấu giá trong căn nhà ở Hội An, Tiếp tục đọc

David Herbert Lawrence | Tom Brangwen đã cưới một cô gái Ba Lan như thế nào (trích tiểu thuyết Cầu Vồng, chương I)

Mai Sơn dịch

Nhiều thế hệ gia đình Brangwen đã sống ở Nông trại Đầm, trên những đồng cỏ nơi có con kênh Erewash lờ đờ uốn khúc chảy qua những cây trăn, ngăn cách Derbyshire với Nottinghamshire. Cách xa hai dặm có một tháp chuông nhà thờ trên đồi, những ngôi nhà của thị trấn thôn quê nhỏ bé chen chúc bò dọc lên đó. Tiếp tục đọc

Trần Băng Khuê | Đẹp và buồn [7-14] (tiếp theo)

[7]

Một giờ.

Ban mai bất ngờ thức tỉnh tôi.

Cảm giác u ám bị rửa trôi hết sạch bởi khoảnh khắc trong trẻo, thanh khiết ở phía nào đó xung quanh căn phòng và bốn bức tường rạn vỡ những nỗi khốn khổ của nỗi ấm ức, của những giọt lệ chảy ngược, của những ánh mắt trầm uất xa xăm. Tiếp tục đọc

Rainer Maria Rilke | Orpheus. Eurydice. Hermes

Nguyễn Huy Hoàng dịch

Đó là khu mỏ kỳ quái của những linh hồn.
Như quặng bạc yên lặng họ đi
như mạch máu xuyên qua bóng tối của nơi đó. Giữa rễ cây
máu trào lên, chảy đến với loài người,
và trông nặng như đá poóc-phia trong bóng tối.
Ngoài ra chẳng còn gì đỏ. Tiếp tục đọc

Cao Huy | Bà lão

Trên tạp chí Văn Học số 41 phát hành tháng 6-1989, Nguyễn Mộng Giác giới thiệu 6 người viết trẻ tại Úc châu: Cheo Reo, Cao Huy, Uyên Nguyên, Hoàng Ngọc-Tuấn, Thường Quán, Hoàng Từ Dương. Ba thập niên sau tôi vẫn còn nhớ truyện ngắn phóng tác “Bà Lão” của Cao Huy. Vì không khí truyện lạ lùng mà cũng vì “Bà Lão” được viết theo thể Phi Lý (L’Absurde) rất hiếm trong tiếng Việt, nhất là vào thập niên 80. Tiếp tục đọc