Phan Nhiên Hạo phỏng vấn Hồ Đình Nghiêm

HoDNghiem-photoHồ Đình Nghiêm sinh năm 1957 tại Huế. Học xong Cao đẳng Mỹ thuật năm 1978. Làm thuyền nhân năm 1980. Viết truyện ngắn đầu tay ở trại tị nạn Kowloon, Hong Kong. Định cư ở Montréal, Canada từ 1981. Đã xuất bản bốn tập truyện:
-Nguyệt Thực (Văn Nghệ, California 1988)
-Tờ Mộng Rách Rồi (Tân thư-Thời văn, California 1991)
-Vầng Trăng Nội Thành (Văn Mới, California 1997)
-Mùi Hương Trên Đồi (Văn Mới, California 2005) Tiếp tục đọc

Hồ Đình Nghiêm – Lập xuân

HDN-biasachGióng quê làng Xơ, gia phả ba đời đều làm quan to, cơ ngơi tuy không đồ sộ nhưng tiếng tăm vang dội một vùng. Gióng lớn lên gặp lúc vận nước rối ren, binh đao loan lạc trổi cùng khắp, lòng nguội lạnh chán ngán chuyện công danh, lơ là và xa lánh việc đèn sách. Gia đình thấy thế không cho đó là chuyện buồn. Cha Gióng lập ngôn: Dòng sông có đoạn trong đoạn đục, giòng họ này vinh hiển đến ngang ta đã là mừng, còn đòi chi hơn! Để giải tỏa nỗi thắc mắc trong lòng mẹ Gióng, đêm khuya ông thì thầm bên chăn gối: Bạn ta có người am tường thuật tướng số, >>>

Orhan Pamuk – Thành phố của những bóng ma

Phạm Viêm Phương dịch
(trích bút ký İstanbul: Hatıralar ve Şehir)

Istanbul photoTừ lúc còn rất nhỏ, tôi đã ngờ rằng có nhiều thứ đối với thế giới của tôi hơn mức tôi thấy được: đâu đó trên những đường phố Istanbul, trong một ngôi nhà giống căn của chúng tôi, có sống một Orhan khác giống tôi đến độ người ta có thể lầm hắn là anh em sinh đôi của tôi, hay thậm chí kẻ song trùng với tôi. Tôi không nhớ được mình lấy ý nghĩ này từ đâu hay nó đến với tôi thế nào. Hẳn nó đã xuất phát từ một mạng lưới những lời đồn đãi, hiểu lầm, ảo giác và sợ hãi. Nhưng trong số những ký ức xa xăm nhất của tôi, cái việc tôi đi tới chỗ cảm thấy thế nào về bản sao ma quái kia của tôi thì đã rõ. >>>

Nguyễn Hồng Nhung – Chân dung một họa sĩ

Người ta bảo anh sinh ra trong một gia đình nghèo, không rõ bắt đầu nghèo từ bao giờ.

Chỉ biết rằng, anh có dáng dấp của một kẻ đau khổ. Đầu lúc nào cũng hơi cúi xuống, mắt rầu rầu, nói bằng một giọng nhẹ nhàng, như sợ làm người khác đau.

Những câu chuyện của anh mới thực sự buồn bã. Nó hay được chia ở thì quá khứ, và nếu đôi khi, nhầm lẫn được chia ở thì hiện tại, lúc đó, luôn kèm theo một tiếng thở dài. >>>

Nguyễn Lãm Thắng – Chùm thơ sáu bài

NguyenLThang-photo

giọng quỷ đêm

âm thanh của đêm mềm ướt có thể vo tròn được như một viên kẹo đắng
khó nuốt
một ít cảm giác của mùa hè đang hun nóng lên từ tiếng chửi đêm của một người điên gần bốn mươi năm
cái tiếng chửi có mùi không thơm không thối >>>

Hoàng Chính – Sinh thiết

Bác sĩ bảo, “Tôi phải làm sinh thiết”.

Ngơ ngác bên ngoài mà trong lòng xốn xang, em hớp hơi như người sắp chết đuối, “Sinh thiết là gì ạ?”

Bác sĩ nhìn em, con mắt lạ lùng. Em ngậm chặt hai hàm răng như thể người ta sắp vạch miệng em ra, mà đổ thuốc độc vào. Bác sĩ chớp mắt. Rồi nhìn em. Em cố tìm trong ánh mắt ấy những điều bí ẩn nhưng chỉ thấy sự ái ngại. Con mắt nâu đen. Tròng trắng lờ mờ vài đường gân máu tưa như sợi chỉ. Cặp mí mắt nặng nề đọng nước. Đám lông mi lưa thưa mà hàng lông mày lại rậm rạp như bụi cỏ hoang. Vài sợi, dài một cách khác thường, chĩa ra ngang ngược. Em muốn cầm cái nhíp, cặp lấy mấy sợi lông mày dài ngược ngạo kia, mà nhổ phứt nó đi. >>>

Vương Ngọc Minh – Chiều ở Main Library

                                                                       tặng Phan Nhật Nam

Nhân xem phim “the children of huang shi” câu chuyện của nhà báo anh george hogg. tôi phát giác ra, ký ức việt nam trong lòng nguời mỹ, nhất là nguời tây (nếu có) thì – đó là một đất nuớc với tuyền những nguời đàn bà nhỏ, gọn (cực kỳ dễ dãi). >>>

Âu Thị Phục An – Gặp, ngoài những giấc mơ

1.
Mỗi tháng một lần trong một khách sạn. Đều đặn đã nhiều năm. Tôi và gã bạn giống hệt hai con thú phiêu bồng trong sương mù. Khỏa thân. Nhai bánh mì thịt quay xá xíu. Có khi gặm bắp luộc. Nhai nho Mỹ . Uống bò cụng. Hoặc nước suối. Mỗi thứ nuốt vào bụng chỉ để dằn cơn đói ngấu sau khi làm tình >>>

Trần Nghi Hoàng – Nhật ký của thời gian

một

khi những dấu vết của lửa và nước còn rớt lại
trong ly ruợu lưu niên thầm thì gió
cát
bước chân người ngất ngưỡng trên chiếc roi thời gian
quất nhịp nhàng vào tàng thức bí mật của hư vô
và những đại lộ loáng nước chờ tự tử
theo hòa âm khước từ ánh sáng của lon beer không
cùng chai rượu rỗng
lũ chuột mất hướng chui vào âm hộ của đêm >>>

Mai Sơn – Một chỗ chật hẹp

Chiếc ghế mây võng xuống và thủng một lỗ bằng nắm tay ở chính giữa, dựa vào tường, cạnh một bên là chiếc tủ lạnh màu trắng, và một bên là cái bàn thấp ngổn ngang ly, dĩa, chai nước suối uống dở dang, một cuốn tiểu thuyết (bản photocopy) của Calvino, và mấy tờ báo thể thao.

Một chiếc ghế mây y hệt như vậy không còn trong phòng nữa: anh đã đem đặt ở hành lang và người dọn rác chung cư đã mang đi. Anh không nhớ rõ chiếc ghế ấy có võng xuống và thủng một lỗ bằng nắm tay ở chính giữa như chiếc ghế này không. >>>

Chân Phương – Sáo vẹt Saga

Bài  1

Sáo ấp trứng nơi cột cờ, lưỡi không ngớt kêu la: Nghĩa quốc chủ! Nghĩa gia chủ! Thấy cú tha chuột chết bay ngang, sáo cũng réo theo: Gia chủ quốc! Quốc chủ gia. Nghe tin rắn nuốt cóc mắc nghẹn, sáo tức thì bay đến trước hang đọc thần chú: Quốc chủ quốc! Gia nghĩa gia! >>>