Âu Thị Phục An – Bức bối âm. Tìm. Chuyện kể

Bức bối âm
 
Lách qua hang trắng nuột màu da bông bưởi thơm
Đè vô lưng tường tiếng thét cõi âm
Bầy bươm bướm ngủ sắc bay
Vú non ngậm bàn tay thọc sâu vô ký ức

Là hơi thở giữa nguồn cảm hứng
Ta níu gió hỏi về chút phấn son xưa
 
Gửi một chùm nho tròn tròn như bong bóng vỡ
Rơi xuống nền gạch tàu se sắt bờ mông
Rơi xuống âm âm tiếng hờn quỷ sứ
Ta bưng mặt em nhét cơn bùng nổ
 
Cái ghế trống dựa lưng trần mệt mỏi
Cái thon dài em khép mãi càn khôn
Ném hoàng hôn để đợi một hoàng hôn
 
Thả ra đi bức bối
Xuôi nguồn

 

Tìm
 
Tôi tìm mực chép kinh thư
Chép đôi bướm mộng Bá – Đài* hư không
Tìm quanh một đóa nhan hồng
Quỳnh Hoa khuya nở khuấy lòng thiền sư
 
Tôi tìm ngỏ tắt vô hư
Thỉnh ngàn giấc mộng nát nhừ Phù Dung
Tìm hoài mấy cõi mông lung
Sen đâu nhẹ tựa gót hồng ni cô
 
Tôi tìm khắc khoải nổi khờ
Sương đêm động đậy một bờ Tường Vi
Tìm chi tôi biết tìm chi
Thả bay lên núi Họa Mi ngoáy nhìn
 
Tìm xin chú tiểu bộ kinh
Gốc Bồ Đề tọa tìm khinh khoái lòng
Tìm quanh quất sợi Tơ Hồng
Ngộ ra ném hết về sông Hằng chờ.
 
Chiều phai rã cánh vô bờ
Chờ đêm ai khẻ khép hờ Hoàng Lan. 

—- 
*Lương Sơn Bá- Chúc Anh  Đài 
 
9.9.2009

 
 
Chuyện kể
 
Em muốn tẩm vào lòng đêm chút mùi của rượu vang đỏ nồng nàn ấm da đàn bà
Em muốn vùi vào lòng anh thở vào tai anh tiếng chập chùng của trầm luân
 
Bao nhiêu năm sáng chiều tối sáng triền miên trôi qua một cõi âm
Mái tóc cũ mùi hương cũ da thịt xưa nằm trên chiếu chăn lạ lẫm
 
Định mệnh trôi quằn quèo chảy tận tận đâu đâu
 
Dòng sông đục ngầu phù sa một quê hương yêu dấu
Đẩy cụm lục bình non nớt chen chúc qua bao rạch kênh tị nạn
Quá nhiều tấm thân lênh đênh dưới nắng biển dậy dậy khát khao
Tự do tự do là một thứ quí hiếm đi tìm khắc khoải làm sao
 
Thế là hai giới tính thế là hai lực hút rời nhau
 
Thế là anh bỏ em em bỏ anh quay hai cái lưng lại mà đau
Có lẽ cái giường cũ cái bàn cũ cái ly nước cũ vẫn còn nhớ nụ hôn đầu ướt át
Xứ người lạc loài tìm tự do bằng hai cái chân run hai cái tay mỏi và tiếng Việt Nam không có
Xứ mình nhà mình đất mình mà em cứ lang thang vì đói
 
Cái khúc quanh sự chọn lựa cơn bỏ chạy có có sai lầm?
 
Hiện thực chỉ là ngồi gõ lách tách lách tách những con chữ trên cái PC nối kết cuộc kiếm tìm vô vọng
Hiện thực là ngó nhau qua webcam thấy nhau tóc bạc thấy nhau như người lạ
Hiện thực là anh tìm ra em qua mấy dòng thơ vớ vẩn em làm
Hiện thực là sau ba mươi năm anh đã gieo giống không phải trên đất em mà là trên đất khác
 
Ngu ngơ buồn rầu thơ thẩn nổi sầu định mệnh biết làm sao
 
Hai kẻ già hứa hẹn nhiều nhiều năm sau nữa sẽ gặp nhau…

Ý kiến

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.