Thận Nhiên – Con rùa bò ngang mặt đất (ch. 13 – 14)

(Tiếp theo chương 10 – 12)

 13.

Đêm qua người ta dựng vội bốn cái sân khấu ngoài trời ở bốn góc phố rồi cho mở loa to hết cỡ những bài hát ca ngợi nửa thế kỷ chiến tranh đã qua, họ làm thế với chủ ý dùng tiếng loa làm phân tâm và át đi tiếng hô của những người biểu tình. >>>

Yoko Ogawa – Hồ nước thẳm sâu

Trần Vũ dịch
Sinh năm 1962 tại thủ phủ Okayama, Yôko Ogawa vào năm 13 tuổi khám phá những hình khuyên của chữ, những nét đồ tự trong tiếng Nhật có khả năng sao lại những gì lạnh lẽo đau đớn nhất. Giống Haruki Murakami, Yôko Ogawa theo học đại học Waseda-Đông Kinh, rồi trở về sinh quán lập gia đình, bắt đầu nghiệp văn: Tiểu thuyết đầu tay Khi Cánh Bướm Vỡ đoạt giải thưởng Kaien dành cho những tiểu thuyết gia trẻ. Rồi đến Hồ Nước Thẳm Sâu, rồi Mang Thai đoạt giải thưởng văn chương toàn quốc Akutagawa. Ogawa tiếp tục từng lúc quẫy động văn học Nhật >>>

Thận Nhiên – Con rùa bò ngang mặt đất (ch. 10 – 12)

(Tiếp theo chương 8 – 9)

10.

Mực nước chỉ còn chừng 1.5 mét ở nơi sâu nhất, nơi cạn nhất thì chỉ chừng nửa thước. Mùi tanh tưởi của thứ nước tù đọng lưu cửu làm ta không thở được. Thi thoảng ta phải lừ đừ trồi lên hớp vài ngụm không khí. Lớp da già cỗi của ta tróc ra làm thành vô số vết lở lói, tươm máu mủ. >>>

Nguyễn Đăng Thường – Nhà văn nghĩ gì, làm gì mùa hè này

Phan Nhiên Hạo: Chào anh Nguyễn Đăng Thường. Mùa hè này của anh ở London thế nào? Anh là nhà thơ Việt duy nhất ở Anh mà tôi biết, nơi hình như có rất ít người Việt ra đi từ miền Nam. Duyên cớ nào đưa anh đến một đời sống ở London? >>>

Thường Quán – Nhà văn nghĩ gì, làm gì mùa hè này

Phan Nhiên Hạo: Chào anh Thường Quán. Cái tựa đề loạt phỏng vấn này không thích hợp với anh, vì trong khi với tất cả mọi người bây giờ đang là mùa hè thì đối với anh, một người sống ở nam bán cầu, lại đang là mùa đông. Vậy thì mùa đông của anh ở Melbourne ra sao? Anh đang vui, buồn, bận rộn chuyện gì? >>>

Nguyễn Tấn Cứ – Nhà văn nghĩ gì, làm gì mùa hè này

Phan Nhiên Hạo: Chào anh Nguyễn Tấn Cứ. Mùa hè của anh thế nào, có gì vui, buồn, bận rộn việc gì?

Nguyễn Tấn Cứ: Mùa hè với tôi là những tháng ngày dài bận rộn với những cuộc chạy trốn, mùa hè là một khuôn mặt buồn buồn của người đàn bà bốn mươi khi thấy trên đầu mình đã bắt đầu nhuốm bạc, tôi nhìn thấy >>>