Nguyễn Thái Bình | Sau 40 năm. Nói chuyện với cái vỉa hè

Sau 40 năm

Những con đường bụi mù của xã châu thành
Ương trên thời gian, nứt toặc thành phố
Người sống tranh dần chổ nằm của người đã khuất
Nứt đồi, nứt sông, nứt ngõ nhỏ dẫn đến những nắm mồ…

Thưa dần người thiền định.
Ồn ào , lắm kẻ Nam Mô
Vai nạn nhân luôn luôn là vai chính
Kịch bản vừa viết vừa ăn mì tôm.

Thời đại thừa thông tin nhưng thiếu miếng ván hòm
Người ta cầu cơ dùng tiền làm vật dẫn nhập
Dối trá trơn tru, sự thật lắp bắp
Những hồn ma còn không nhớ nổi nguyên nhân cái chết của mình .

Những đứa trẻ chăn trâu
Bỗng như kỳ tích hóa thành những bậc thánh minh
Thao thao bất tuyệt bảo ban chúng sinh
Cho con gì giao phối với con gì để đơm hoa kết trái.

Thương nhân một thời bị khinh khi gọi là thương lái
Nhưng mộng làm giàu lại len lỏi đến những cơn mộng tinh
Thành phố của anh, thị xã của tôi, quê quán chúng mình
Mang gương mặt căng phồng như mặt người không nếp gấp.

**

Nói chuyện với cái vỉa hè

Tôi vẫn phải nói chuyện phải quấy với cái vỉa hè

Cái chân tôi
Rất mệt
Khi đang lết
Trên vỉa hè
Bổng gặp phải cái barie…

Tôi không phải là chim
Hay đám mây
Để từ lửng thửng
Chuyển sang bay
Bồng bềnh qua cái barie
Chết tiệt.

Tôi rất lấy làm tiếc
Thông báo rằng

Tôi vừa đi bộ
Vừa làm thơ
Vừa ngắm cái tháp chuông nhà thờ
Vừa hít thở
Và vừa nghe chim hót

Vỉa hè không phải cái sọt
Rác để tôi vừa đi vừa tránh

Tôi bận làm thơ

Tôi phải nói chuyện phải quấy với cái vỉa hè.

Nguyễn Thái Bình