Phan Nhiên Hạo | Mơ đêm là dị bản của những giấc mơ ngày

Nửa khuya uống rượu vang trong bếp,
mơ những ngày hè cách đây sáu năm,
căn phòng nhìn xuống quảng trường Maidan, Kiev,
tầng dưới là một tiệm sushi rất dở mở cửa 24 giờ,
kế bên là McDonald’s, ngôi đền của tiến bộ,
và ở góc quảng trường, chân dung những liệt sĩ
vừa chết trong cuộc xung đột vùng Donbass với người Nga.

Trong khi cắt cỏ, mơ một căn nhà rộng bên hồ
bao quanh bởi những dãy núi vùng Patagonia hùng vĩ
như trong cuốn phim về tên bác sĩ Đức Quốc Xã
lẩn trốn ở Chile,
và bị săn lùng bởi những điệp viên Do Thái.
Nếu tôi bỏ trốn, sẽ không ai đi tìm.

Mơ lúc chạm thân thể em, một nhà Đông Phương Học,
người bảo vệ động vật, ăn chay,
nhưng không thể tự bảo vệ mình trước những cơn trầm cảm.
Đất nước em đã chiến đấu kiên cường
để giành được một tự do đẫm máu.
Đất nước tôi đã chiến đấu như điên
để thống nhất văn hóa thịt chó.

Chúng ta đã mơ ở Berlin trong căn phòng thấp mái,
ở Warsaw trong tòa nhà cao tầng xây dưới thời Cộng Sản,
và giờ đây trên nóc gắn bảng hiệu Coca-Cola,
ở Angkor Wat trời quá nóng, đền tràn ngập du khách,
những con ruồi mệt mỏi đậu trên mẹt chuối vàng.
Chúng ta đã say ở Toronto, cãi nhau như hai kẻ mạt hạng,
định làm hòa ở Boston nhưng cuộc gặp bị trì hoãn.
Trong khi chờ đợi, mọi sự bỗng trở nên nhẹ nhàng,
cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, và có thể chúng ta đã gặp nhau lần cuối.

Và tôi mơ lúc gần sáng ở Santiago,
nơi Pablo Neruda viết những bài thơ tán gái,
chúng ta bước ra ngoài ban công hút chung một điếu thuốc,
dù em chỉ bập bập và tôi đã bỏ thuốc nhiều năm.
Santiago lúc 5 giờ sáng có màu gì, tôi không biết,
nhưng lúc 6 giờ sáng chúng ta sẽ thay đồ đi ra quán café,
và ngồi nhìn thế giới lướt qua sau cửa kính
như chiếc thuyền độc mộc chênh vênh nhưng bình tĩnh
trên dòng sông khúc khuỷu của kiếp người.
Và đó là giấc mơ tôi hay thấy những ngày này,
khi mặt nước mù sương, người ta muốn soi đường,
bằng cách tẩm đầy xăng vào chiếc thuyền độc mộc.

09.2020