Phan Nhiên Hạo | Du thuyền COVID

Bầu trời xám, vài tia nắng qua đám mây
là cái nhìn lãnh đạm của mặt trời xuống con tàu mắc cạn
trong bến cảng im lìm.
Tàu cập bến nhưng hành khách không được phép về nhà.
Họ chờ đợi một quyết định từ bờ,
sau vô số cuộc họp của những kẻ không biết bơi.
Trong khi đợi họ có thể được gọi tên
bởi Thần Chết, là một kẻ mù chữ.

Con hải âu trên thành tàu quan sát
hai người già đi lại trong cabin
như đôi chim hơi rũ rượi trong lồng.
Hai người già cưới nhau hồi tháng Hai.
Bây giờ là tháng Ba, họ đang tuần trăng mật,
sau khi ly dị vợ chồng cũ cách đây một thập niên.

Một người đi xe đạp trên cảng dừng lại hỏi,
“Tôi có thể giúp gì cho ông bà?”
Người đàn bà muốn xin một chiếc lá,
người đàn ông muốn mua Viagra,
nhưng họ chỉ mỉm cười, vẫy tay.

Dưới mặt nước váng dầu con cá vẫn bơi quanh
chiếc tàu sắt, một hòn đảo nhân tạo.
Một ngày kia đảo sẽ được tháo rời.
Nhưng cuộc đời con cá quá ngắn ngủi
để chứng kiến những đổi thay to lớn.
Nó chỉ bơi, tìm thức ăn vụn rơi
từ những người tựa thành tàu uống rượu.
Những người đợi được cho phép lên bờ,
và cũng đợi kẻ mù chữ gọi tên.

Cuộc điểm danh thật ra đã bắt đầu
từ rất lâu và không ai nghe thấy.

10.2019