Nguyễn Tấn Cứ | Tác phẩm Tự Do Cho Sớm Mai

Tự Do Cho Sớm Mai, thơ Nguyễn Tấn Cứ. Nhà xuất bản Hoa Sen, Hoa Kỳ, 2019. Phát hành trên hệ thống Amazon.

Rồi sẽ ra sao ngày mai

Ngày mai rồi sẽ ra sao
Em thân yêu
Khi thế giới nầy khô cạn
Khi đất nước nầy xanh xao

Ngày mai rồi sẽ ra sao
Em thân yêu
Khi Tổ Quốc nầy héo rũ
Khi quê hương nầy quắt quay Tiếp tục đọc

Nguyễn Tấn Cứ – Bùi Giáng, ngày tháng ngao du

Nhắc đến Thi sĩ Bùi Giáng người ta thường hay biết đến một gã trung niên sặc sỡ màu sắc xanh xanh vàng vàng đỏ đỏ với  đôi mắt sáng quắc sau đôi kính cận dày cộp. Khắp Sài Gòn Chợ Lớn người ta cũng thường thấy thi sĩ thoắt ẩn thoắt hiện như một kiếm khách có thân thủ phi phàm, với lối phục trang quái dị vá chằng vá đụp nhìn như đệ tử của Cái Bang trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Nhưng nếu ai có một chút thẩm mỹ nhứt định sẽ phải thán phục cho cách chọn màu sắc của thi sĩ vì nhìn kỹ sẽ thấy đây là một mảng màu hội họa sạch sẽ cực đẹp. Đây đúng là kiểu thời trang của Bùi Giáng, từ cái kính cho đến đôi giày rách, cái nón và cái bị, tạo thành một bức tranh kì lạ, nhìn giống một đạo sĩ thời Xuân Thu Chiến Quốc nhiều hơn là lối phục sức của loài người của thế kỉ hai mươi. Màu sắc ấy cũng thay đổi từng ngày khi người ta chợt bắt gặp Bùi Đại Ca đang múa may quay cuồng ở chợ Tân Định và chỉ một loáng sau đã thấy thi sĩ đang ngao du ở tận chợ Bà Chiểu. Ông đi như mây lang thang như gió, hết quận nầy đến quận khác, hết quán nầy đến quán kia. Cung cách ăn uống của Bùi Giáng thì phải nói là đặc biệt, vì nó khác thường đến nỗi tôi không thể không viết về con người có nhiều giai thoại nầy, và đây là một giai thoại mà tôi nghe kể và bất ngờ thấy được.

>>>

Nguyễn Tấn Cứ – Đừng vội bỏ tuổi thanh xuân. Kẻ lang thang trên con đường phủ nhận

Đừng vội bỏ tuổi thanh xuân
 

Đừng bước tới nếu không muốn bàn chân em phải mỏi
Cũng đừng xoay lưng nếu em không muốn muộn phiền
Đừng dừng lại nếu em không muốn đôi tay bị trói buộc
Đừng phân vân nếu em không muốn chết gục ở nơi nầy >>>

Nguyễn Tấn Cứ – Nhà văn nghĩ gì, làm gì mùa hè này

Phan Nhiên Hạo: Chào anh Nguyễn Tấn Cứ. Mùa hè của anh thế nào, có gì vui, buồn, bận rộn việc gì?

Nguyễn Tấn Cứ: Mùa hè với tôi là những tháng ngày dài bận rộn với những cuộc chạy trốn, mùa hè là một khuôn mặt buồn buồn của người đàn bà bốn mươi khi thấy trên đầu mình đã bắt đầu nhuốm bạc, tôi nhìn thấy >>>