Phạm Công Thiện – Nỗi cô đơn của Hoài Khanh

Thôi nước mắt đã ghi đời lên đá
Và cô đơn đã ghi dấu trên tay

Chiều ba mươi Tết, sương mù xuống nhiều , hai người lang thang trên mấy nẻo đường của Đà Lạt… Hoài Khanh bỏ Biên Hòa và lên Đà Lạt ăn Tết với tôi. Bạn bè dăm đứa hắt hiu cuối trời… Hôm đó, tôi đi vắng. Hoài Khanh bơ phờ đứng chờ tôi. Vừa bước về nhà, chợt thấy Khanh, tôi rưng rưng ôm anh mà hôn… Xa nhau bao ngày, bây giờ lại trùng phùng nơi cảnh trời thơ mộng vào ngày cuối năm. Ngày trước >>>