Trần Nghi Hoàng | trường ca Nhật Ký Thời Gian (trích)

Mười Bốn

Cơn mưa bào mòn đá núi
Những vựng mây thất tung
Cơn mưa kéo dài Portland Seattle
Vượt Thái Bình Dương đại định Sơn Chà
Ở bến cảng Tiên Sa có tiếng đàn bầu khúc khắc điệu Jazz
Như như bất động hai bàn tay Đức Quán Thế Âm chắp lại hình búp sen
trên triền núi Tiếp tục đọc

Trần Nghi Hoàng – Thi sĩ. Bài hát cho những con chuồn chuồn

Thi sĩ

tôi đứng một chân trên mặt đất đọc tuyên ngôn cho loài người về tính thù hận, ghen tương, đố kị vân vân. bè lũ thiên nhiên vang dậy vỗ tay reo. những lời ca ngợi từ đất đá cỏ cây sông núi biển trời dành cho tôi không diễn dịch được bằng ngôn ngữ con người >>>

Trần Nghi Hoàng – Nhật ký của thời gian

một

khi những dấu vết của lửa và nước còn rớt lại
trong ly ruợu lưu niên thầm thì gió
cát
bước chân người ngất ngưỡng trên chiếc roi thời gian
quất nhịp nhàng vào tàng thức bí mật của hư vô
và những đại lộ loáng nước chờ tự tử
theo hòa âm khước từ ánh sáng của lon beer không
cùng chai rượu rỗng
lũ chuột mất hướng chui vào âm hộ của đêm >>>

Trần Nghi Hoàng – Soi gương

Ba Kim (1904-2005)
Ba Kim (1904-2005)

Trong cuốn Tùy Tưởng Lục của Ba Kim, nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin ấn hành năm 1998, do Trương Chính và Ông Văn Tùng dịch, đã giới thiệu về nhà văn danh tiếng Trung Quốc này như sau:

 Ba Kim tên thật là Lý Nghiêu Đường, tự Phế Cam, có nhiều bút danh, nhưng thường được biết với bút danh Ba Kim. Ông thuộc thế hệ sau Lỗ Tấn, Quách Mạt Nhược, Mao Thuẫn; nổi tiếng những năm ba mươi, cùng một lần với Lao Xá, Tào Ngu, Diệp Thánh Đào… >>>