Nguyễn Danh Bằng | Suy tàn

Đây là câu truyện được viết về thời gian giả tưởng trong tương lai, nhưng không xa lắm.

*

Hôm đấy tiếng nổ lớn chói lọi như ở ngay trên đầu thị trấn. Sau đấy mọi sự im lặng như tờ, điện đóm tắt ngúm. Điều thê thảm nhất là toàn bộ hệ thống mạng đều dừng hoạt động, các máy chủ trung tâm đều bị đánh sập cùng một lúc. Tiếp tục đọc

Tru Sa | Căn phòng và những người gù

Tranh, Huỳnh Lê Nhật Tấn

Đường dài. Sâu hút. Chưa thấy lối. Cả con đường lẫn cánh cửa dẫn vào căn phòng đều được bao bọc bởi tường đá. Vách tường hai bên dày và kiên cố. Trần được xây rất cao. Chẳng ước tính được khoảng cách từ nơi chúng tôi đứng tới trần nhà vì khi nhìn lên tôi thấy vẫn xa xăm. Không có trở ngại trên đường, mọi thứ rộng mở, thoáng đãng như đại lộ xuyên Đại Dương. Ngọn đèn phalê đặt bên ngoài rất sáng, tôi có thể nhìn rõ cả những vết rạn loang lổ hai bên vách tường. Tiếp tục đọc

Cao Huy | Bà lão

Trên tạp chí Văn Học số 41 phát hành tháng 6-1989, Nguyễn Mộng Giác giới thiệu 6 người viết trẻ tại Úc châu: Cheo Reo, Cao Huy, Uyên Nguyên, Hoàng Ngọc-Tuấn, Thường Quán, Hoàng Từ Dương. Ba thập niên sau tôi vẫn còn nhớ truyện ngắn phóng tác “Bà Lão” của Cao Huy. Vì không khí truyện lạ lùng mà cũng vì “Bà Lão” được viết theo thể Phi Lý (L’Absurde) rất hiếm trong tiếng Việt, nhất là vào thập niên 80. Tiếp tục đọc

Phan Nhiên Hạo | Không kính

Photo, Phan Nhiên Hạo

Buổi sáng sau khi xếp xong vali chuẩn bị rời nhà người chú họ ở Toronto, Nhân mới nhận ra kính của Nhân đã bị gãy từ lúc nào. Nhân cố gắng nhưng không thể nhớ ra vì sao kính lại bị bẹp dí trên giường như vậy, một gọng gãy rời ra trong khi gọng bên kia gập xuống song song với mặt kính. Có thể Nhân đã ngồi lên kính mà không biết, hay Nhân đã vô ý ném ba lô nặng đè lên kính lúc xếp đồ? Tiếp tục đọc

Tru Sa | Phấn di

Quán không lúc nào đóng cửa và chỉ mở cửa một ngày trong năm, đấy là điều tôi thuộc lòng, luôn nhớ và tuân thủ như lễ nguyện mỗi Chúa Nhật. Hôm nay cũng như mọi năm vào đúng ngày này, quán mở cửa đón khách, mùng 6 tháng 3. Không biển hiệu, không quảng cáo, không mời gọi cũng chẳng có thay đổi nào ở khẩu vị nhưng chúng tôi vẫn luôn tới đây làm khách, chúng tôi gọi quán café này là Trạm Tiếp tục đọc

Mai Sơn | Ngục quán

Tranh, Trịnh Cung

Chiếc taxi dừng lại đầu con hẻm, đúng con hẻm có tấm bảng nhỏ sáng đèn “cà phê Hẹn hò” phía trên cột điện giữa giăng mắc vô số dây điện màu đen như cái ổ rắn. Anh dáo dác nhìn trước nhìn sau xem có ai khả nghi bám theo không, rồi mở cửa xe, rảo bước đi vào trong, vẫn cảm thấy như có vài ánh nhìn bám nhột nhạt trên lưng anh. Anh dừng lại trước căn nhà nhỏ treo một tấm bảng y hệt tấm bảng đầu hẻm. Một cậu bé phục vụ mở hờ một cửa kính đón anh, đưa anh vào, Tiếp tục đọc

André Aciman | Dưới bóng mờ của Freud

Vũ Thị Thanh Mai chuyển ngữ

André Aciman

Giống bao du khách đã đến Rome và khác bao thành phố tôi đã đi qua, Rome đã gợi cho tôi một bí ẩn mà tôi không thể xác định rõ ràng là điều gì trên bao tầng khối đá của bao thời đại. Là thẩm mỹ tuyệt tác hay là bí ẩn đằng sau sự tuyệt tác ấy? Làm sao sự luyến tiếc hoài niệm sống động đến như vậy sau khi tôi lìa Rome? Aciman hay Apollo, hoặc cả hai, đã giải thích cho tôi Dưới Bóng Mờ Của Freud. Tiếp tục đọc

Nguyễn Văn Thiện | Chúng tôi ăn chữ

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch sang tiếng Anh

Chúng tôi là một lũ đói khát, đói từ năm Ất Dậu đói sang năm Ất Mão đói đến năm Ất Mùi sang năm vẫn đói. Chúng tôi gầy gò nhưng rất háo danh, chúng tôi thèm ăn chữ. Chúng tôi ăn chữ của Du ăn chữ của Trãi ăn chữ của Giáng ăn nốt chữ của Viên… Tiếp tục đọc

Trần Băng Khuê | Nỗi buồn xanh trên sợi dây gai

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch sang tiếng Anh

1.

Tôi thấy một khu rừng màu đen, trên nền tấm voan trắng.

Sau đó, tôi không nhìn thấy nữa. Có thể, mắt tôi hơi nhòa. Hoặc, bức tranh đã bị bôi xóa quá nhiều những ẩn tượng khiến tôi không tài nào nhận diện được ngay lập tức về nét vẽ, nước màu cũng như tất thảy thứ ảo giác kì lạ này. Tiếp tục đọc

Trà Đóa | Những câu chuyện tình

Minh họa, Trịnh Cung

Lứa tuổi từ bốn mươi đến năm mươi là một khoảng thời gian dị kỳ trong đời người, đó là một đoạn tô đậm trên biểu đồ định mệnh hay một khúc quanh chuyển hướng trên cái parabol cuộc đời. Chẳng phải ngẫu nhiên mà Charles Bukowski luôn thấy mình 45 tuổi dù khi ông ấy đã bảy mươi hoặc lúc chỉ mới mười sáu.

Và chúng tôi đang là những kẻ như vậy. Tiếp tục đọc

Nguyễn Văn Thiện | Chư Mang, mùa thu! Những gương mặt linh miêu

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch sang tiếng Anh

Chư Mang, mùa thu!

Hắn đã làm một cuộc viễn du chỉ với mục đích xác định lại tính chân thực của cuộc sống, bản chất của nó, với tư cách là ngọn nguồn sáng tác. Và hắn đã chứng kiến dòng chảy mênh mang không bờ bến của cõi người trần tục, trong khi thánh thần vắng bóng từ lâu. Tiếp tục đọc

Trần Băng Khuê | Bức tường trong chai Tequila

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch sang tiếng Anh

1.

Gã có thói quen mỗi buổi sáng thức dậy, gã thường tợp một ngụm Tequila và nhìn chăm chăm vào bức tường. Sau đó mới rời khỏi nhà, đến công sở. Nơi nào gã đến cũng có một bức tường tương tự như thế. Chỉ thiếu mỗi Tequila. Những bức tường xuất hiện ở khắp mọi nơi. Chỉ Tequila là không thể. Gã phải đến quán rượu. Ghé quầy bar của lão họa sĩ già. Tiếp tục đọc

Ba Đờ Phọt Press – Nguyễn Thúy Hằng | Giới thiệu Ba Đờ Phọt Press/ Bar De Force Press và Những Lũ Đời Mộng Mơ Khốn Khiếp

Thư ngỏ gởi người yêu sách

Để mở đầu chuỗi ấn phẩm của Ba Đờ Phọt Press, chúng tôi xin giới thiệu tuyển tập truyện ngắn song ngữ Những Lũ Đời Mộng Mơ Khốn Khiếp/ Goddamn Life Dreamers của nữ tác giả Nguyễn Thuý Hằng.

Bộ truyện ngắn này gồm 11 truyện ngắn được in trong sáu quyển sách mà chúng tôi sẽ lần lượt xuất bản, là những đoạn sáng tác mới xen kẽ với những truyện tác giả đã cho ra đời trước đó. Tiếp tục đọc

Nguyễn Văn Thiện | Bướm trên núi cao

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch sang tiếng Anh

Tây nguyên chớm vào mùa mưa, chớm mùa mưa cũng là bắt đầu mùa bướm. Bướm nhiều vô kể, mà tôi thì rảnh vô cùng. Buổi sáng, không biết làm gì, tôi đi xem bướm, buổi chiều, không biết làm gì, tôi đuổi theo bướm, buổi tối cũng không biết làm gì… Đời chỉ là một cuộc rong chơi. Nhưng tôi vốn nhát, khi lên núi không dám đi một mình, tôi rủ cả tuổi thơ và tuổi già của tôi cùng đi luôn thể. Tiếp tục đọc